• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

Chuuka Ichiban!

Giống như nhà văn Vũ Bằng từng viết trong quyển “Miếng ngon Hà nội” về món bánh cuốn cụ Còng mỗi ngày chỉ được thầy ông cho dùng đúng 2 chiếc là “Bánh này, thả ra, phải ăn cả một thúng mới đã đời!”, có lẽ ít nhiều ai cũng đồng tình rằng những hương vị và ký ức ức lúc còn nhỏ là một thứ không gì thay thế được và chiếm vị trí quan trọng trong mình. Có lẽ vì càng trưởng thành càng cô đơn, những gì được hình thành khi trí óc ta còn non nớt và không phải suy nghĩ quá nhiều về cuộc sống, về những trách nhiệm của “người lớn” luôn là những thứ tinh khiết, tốt đẹp nhất. Khi chúng ta còn nhỏ, một chiếc kem toàn dăm đá chỉ vài nghìn bạc hay vài miếng hình “xăm” dán từ phong kẹo cao su đầy phẩm với đường hóa học cũng là đủ cho một ngày vui trọn vẹn. Dường như vì lẽ đó nên ngày nay những người trẻ ở lứa tuổi đầu hai đổ đi cứ mải miết tìm lại những thứ mang dấu vết của những năm tháng có thể thoải mái khóc cười, giang rộng đôi cánh non nớt hãy còn chưa mang những vết sẹo bay lượn trên bầu trời xanh của ước mơ và hy vọng, hoặc chỉ đơn giản là một bầu trời êm đềm không một gợn mây lo lắng về biết bao điều. Tôi sinh ra vào những năm cuối của thập niên 90, là một đứa trẻ lớn lên trong một thế hệ chỉ được tiếp cận với điện tử 4 nút bấm, Window XP, những ngôi nhà lát gạch hoa và những con mọt sách thời đó nếu muốn đọc manga thì “thánh đường” duy nhất là những tiệm cho thuê truyện. Cái hồi mà Naruto được xuất bản (lậu) dưới cái tên Thám tử siêu năng lực, in trên thứ giấy mỏng tang, xám xịt khéo còn thua cả loại giấy mà các cô, các bà bây giờ dùng để gói xôi cùng những bản dịch đương nhiên là sai lệch khá nhiều, chúng tôi mỗi ngày đều dằn bụng vài nghìn ăn sáng để háo hức chạy ra ngoài hàng trong sự thấp thỏm rằng những truyện “hot” sẽ bị thuê mất, thế là đành ra về trong sự ấm ức, không tài nào biết được thế Sasuke có chịu đi về với Naruto không, Conan phá vụ án đấy như thế nào, có bị hội áo đen thủ tiêu không… Thế mà vẫn đọc, đọc say mê không ngừng nghỉ. Nếu mà hôm ấy lại là người đầu tiên thuê được sau khi truyện được phát hành thì lại có thêm một niềm vui bé mọn là được làm người “đỉnh” nhất (Còn nếu ai xấu tính như người viết thì sẽ cố giữ thêm mấy ngày để đọc cho thỏa thích, bắt người khác phải chờ đến nóng hết ruột lên thì thôi). Tuy rằng nếu nói một cách thực lòng thì Chuuka Ichiban hay với cái tên được nhiều người biết đến là Tiểu đầu bếp cung đình không nằm trong những tựa truyện “thuê nhanh lên không chúng nó thuê mất” nhưng cũng là một trong những manga kinh điển và nổi tiếng cho đến bây giờ.

Có người đã từng nói với tôi rằng, ngày bé khi còn ốm vẫn được mẹ úp món mì tôm Miliket cho ăn ngon lắm, chỉ mong ốm mãi để được ăn. Sau này khi đã lớn, dù đã ăn qua rất nhiều món ngon mới lạ hay chính tự tay mình úp cũng không tài nào làm ra được hương vị lúc ấy nữa. Không biết là do nguyên liệu thay đổi hay có công thức bí mật gì, hoặc là tâm lí “gà con” *. Nếu không có thứ giấy thô ráp khi xưa cùng những cảm xúc đan xen lẫn lộn của một đứa trẻ tiểu học, có lẽ tôi đã nhìn Chuuka Ichiban bằng một con mắt khắt khe hơn, rằng cái kết có phần “ảo” quá, chỗ này chỗ kia còn những hạt sạn to đùng. Nhưng trẻ con thì vốn chẳng nghĩ nhiều đến thế, tôi lúc ấy chỉ thấy được rằng cuộc phiêu lưu của A Ngang hấp dẫn quá, những món ăn dù rằng chưa được nếm bao giờ và màu sắc duy nhất tôi thấy được là sắc độ của 2 màu đen trắng vẫn luôn làm tôi ứa nước miếng.

Tuy rằng nếu bảo rằng Chuuka Ichiban là một tuyệt tác hoàn hảo thì là hơi nói quá nhưng ô kìa, nó đâu có dở! Nếu nghiêm túc mà nói về thể loại manga nấu ăn thì Tiểu đầu bếp cung đình cũng thuộc hàng kinh điển. Hơn thế nữa nội dung truyện cũng chứa đựng kiến thức sâu rộng về ẩm thực trên thế giới. Từng chương từng chương lại mở ra một món mới cùng những bài học cuộc sống đi kèm.

Và còn hơn cả những trang manga về đồ ăn, Chuuka Ichiban còn là câu chuyện về những mảnh ghép trong cuộc sống vượt lên chính mình, nỗ lực vì đam mê, hy vọng của mình. Như sư huyng Tam Kiệt của A Ngang đã vượt qua nỗi sợ hãi cầm dao như thế nào để tiếp bước trên con đường làm bếp. Là tiểu thư Thu Lan bị dồn ép, bó buộc quá nhiều vì những kỳ vọng của gia đình và mọi người xung quanh mà đánh mất bản thân, héo tàn, lãnh cảm, nhờ có món ăn với tấm lòng sáng như gương của Tiểu Ngang Tinh mà tìm lại được tình yêu với cuộc đời, thức ăn. Và còn rất nhiều, rất nhiều người nữa.

Ăn, ngủ, thở và yêu là những hoạt động căn bản của con người. Thiếu đi một trong những thứ đó thì chung ta sẽ không còn hoàn thiện nữa. Người ta không thể yêu một con người không hứng thú với đồ ăn vì đơn giản là người ta đã không còn là một người có thể dành hết tất cả cho họ nữa. Vậy nên thức ăn vừa là nhiên liệu cho bạn hoạt động, là vị ngon thỏa mãn vị giác của bạn vừa là vũ khí nguy hiểm kiểm soát con người ta. Do đó, người đầu bếp là một người rất quyền lực. Vì lẽ đó, A Ngang rất căm ghét và quyết tâm đánh bại giới ẩm thực đen vì họ đã sử dụng thức ăn- thứ để đem lại niềm hạnh phúc cho người ta làm điều tà ác. Đối mặt với bao mưu mô và toan tính của phe phản diện, A Ngang dù có những lúc nao núng nhưng cậu vẫn hiên ngang đón tiếp chúng trong một tâm thế bình tĩnh, tin vào chính mình, tin vào mọi người và những điều tốt đẹp ở đời.

Không chỉ là về nấu ăn, thái độ sống của A Ngang đó cho đến tận bây giờ, đối với một-tôi-đang-ngày-càng-trưởng-thành-nhưng-cũng-không-còn-bé-bỏng nữa (dù rằng để nói ra sự thật này tôi hơi có chút chua xót) vẫn rất ngưỡng mộ và nỗ lực để được như vậy. Những điều tích cực, nói ra thì dễ nhưng thực hiện lại khó vô cùng. Yêu đời là một chuyện tốt, yêu bản thân lại càng cần thiết hơn nhưng bạn sẽ phải vượt qua những gì để nhận được điều đó? Chúng ta tự nhủ với chính mình rằng hãy yêu đời vì nếu đời toàn những chuyện xấu xa thì sao cây táo lại nở hoa nhưng cũng chính chúng ta thấy được những cuộc đấu tranh, những người ở bán cầu bên kia đang sống mòn, những con mèo bị vứt ra đường, đánh đập, toàn thân rướm máu. Chúng ta nói với mình rằng hãy yêu lấy chính ta nhưng cũng chỉ có chính ta mới thấy được những góc khuất tăm tối của mình, gương mặt bơ phờ sau khi ngủ dậy trong khi các công nghệ trang điểm và chỉnh sửa ảnh đâm chọc vào lòng tự ti của mình. Dẫu khó, nhưng đó là những gì cần hy sinh, đánh đổi để lột xác. A Ngang dù thế nào vẫn kiêu hãnh ngẩng cao đầu cố gắng và vững tin vào những giá trị cốt lõi tốt lành của mình, cùng với những người bạn, người thầy, người anh, người em như Mai Lệ, Lan Phi Hồng, Tam Kiệt, Tứ Lang, Đinh sư thúc…. Nên cậu đã có thể chiến thắng giới “Ẩm thực đen.” Còn bạn, dẫu không phải là một “Đặc cấp trù sư” thì cũng có những điểm mạnh của mình và người viết tin rằng sẽ luôn có những phiên bản của Mai Lệ, Tứ Lang… trong thế giới của mình. Nếu A Ngang đã làm được thì chúng ta cũng có thể đánh bại những rào cản, khủng hoảng trong cuộc sống của mình.

Trưởng thành là một hành trình đau đớn và tuổi trẻ là hành lý nặng nề nhất chúng ta sẽ phải kéo lê trên đường đời, nhưng rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, bằng một cách nào đó.

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top