• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

Hoa mộng ảo

Mình đã đọc qua một số truyện trinh thám của Conan Doyle cũng như Agatha Christie nên thường sẽ bị chi phối bởi cách dàn dựng, sắp xếp các nhân vật, nội dung từ đầu đến cuối. Nhưng khi đọc truyện trinh thám của Higashino Keigo thì cách tiếp cận khác hơn. Bởi vì văn phong của ông khá dễ chịu, rất ngắn gọn và dễ nắm bắt nội dung câu chuyện. Không chỉ đơn thuần là phá án, lý giải một sự vật, hiện tượng mà trong truyện của Higashino Keigo cũng rất nhân văn với những câu chuyện đời thường. Đó là điều mình rất thích sau khi đọc cuốn “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya”.

Quay trở lại cuốn “Hoa mộng ảo” , đây là cuốn sách mình khá ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nói là yêu và rinh về dinh sau khi thấy bìa nó quá ấn tượng trong hội sách. Đối với mình phần thiết kế bìa cũng quan trọng và “Hoa mộng ảo” đúng gu của mình cũng như những gì mình nghĩ về phong cách của Higashino Keigo.

Nội dung chính của “Hoa mộng ảo” chủ yếu nói về các tình tiết xung quanh một vụ án khá đơn giản, những câu chuyện nhỏ về cuộc sống, những mối quan hệ gia đình, các bí ẩn… tất cả đều xoay quanh một loài hoa vàng bí ẩn được mệnh danh là “hoa mộng ảo”.( Nội dung chi tiết thì mình không nói vì có đọc mới biết, nói ra mất hay, sách ế người ta đổ thừa mình. )

Biến cố chính của truyện vẫn là vụ án giết người và sự mất tích của hoa mộng ảo. Hai nhân vật “tạm cho là chính” cùng với một nhân vật cảnh sát vô tình vướng vào vụ án này theo các cách khác nhau và họ cùng nhau đi tìm lời giải cho vụ án và đương nhiên là bí mật về loài hoa vàng kỳ lạ kia.

Mới bắt đầu chuyện thì tác giả đưa ra khá nhiều sự kiện khác nhau về cuộc đời của một số nhân vật. Lúc đọc thì tưởng không liên quan và khó hiểu nhưng sau này những câu chuyện này kết nối với nhau hết đấy. Cách kết nối cũng khá tương tự “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya” nhưng theo mình đánh giá thì nó ít bất ngờ hơn. Chủ yếu là nó là các sự kiện liên quan chứ không có mối quan hệ dẫn dắt, tác động, ảnh hưởng hay đại loại như vậy.

Truyện được cái là tác giả dẫn dắt các tình tiết, nội dung câu chuyện xung quanh vụ án rất dễ hiểu và rõ ràng. Các nhân vật mới, các sự kiện, các dữ kiện được thêm vào khiến cho vụ án này không chỉ phức tạp hơn là một vụ cướp của thông thường mà còn khiến người ta tò mò nhiều hơn về loài hoa này là gì mà lại liên quan đến vậy. Tuy nhiên, cái kết nó khá là đơn giản và hơi hụt hẫng.

Tác giả cũng xây dựng nhân vật khá rõ ràng nhưng lại khiến họ nhạt về mọi mặt. Các câu chuyện, đoạn hội thoại không có gì đặc sắc khiến mình nhớ về nhân vật. Thậm chí nhân vật người anh – cảnh sát quốc gia – cũng thoắt ẩn thoắt hiện, không rõ ràng, không có đất diễn rồi đến cuối xuất hiện như “trùm cuối” giải quyết hết vấn đề. Vì thế, đọc tới đoạn này mình ngớ người ra luôn và nói thật có chút không ưng ý lắm.

Có lẽ vì mình quá ấn tượng với “Phía sau nghi can X” , “Bạch Dạ Hành” cũng như thấm đẫm thông điệp của “Điều kỳ diệu của tiệm tạp hóa Namiya” mà cuốn này hơi thất vọng một chút. Thực ra mình cũng đoán sơ sơ ra từ đầu về ý nghĩa loài hoa này nhưng mình mong chờ hơn thế kia.”
Nếu nói về khía cạnh truyện trinh thám thì đối với mình vụ này khá là…nhạt. Nó hơi bị nhàm chán vì không đào sâu thêm sự gay cấn, căng não hay rối tung. Nó chỉ là cầu nối dẫn đến một câu chuyện khác mà thôi. Mà câu chuyện đó cũng không ấn tượng lắm với mình nên khiến truyện hơi bị chán nếu đọc đoạn kết. Ai mà biết đoạn kết thế nào thì chẳng đọc phần đầu đâu. Thế nên, mình không ngu gì khai ra vì bạn nên đọc cuốn này vì cách kể chuyện của nó cũng khá là hay.

Các câu chuyện nhân văn cũng được lồng ghép khá tốt nhưng thực sự không ấn tượng. Nó không mang cảm xúc nhiều như “ĐKDCTTHN”. Khi mình đọc thì tới ¾ quyển sách thì vẫn khá hút mắt vào truyện. Nhưng phần cuối thì khiến mình chưng hửng vì nó khá…dễ dàng và ít thuyết phục. Có lẽ do kỳ vọng lúc đầu nhiều lắm khi nghe câu “Kẻ nào theo đuổi loài hoa mộng ảo sớm muộn cũng sẽ hủy hoại bản thân mình” cộng với đọc chương đầu tiên

Xét về ý nghĩa nhân văn thì mình cũng đại khái hiểu được vì lớp nghĩa đó không quá khó nhận ra. Ai đọc đều có thể hiểu ngay. Đây cũng có thể là thế mạnh của Higashino Keigo khi luôn đưa vào truyện của mình những câu chuyện ý nghĩa và đáng suy ngẫm như vậy. Bởi vậy đọc xong “ĐKDCTTHN” mình ngớ người vì độ hay của nó. Nhưng truyện này thì không được như thế, thậm chí có phần hơi vụn và nhạt. Đối với mình thì truyện này hay là bởi cách kể chuyện rất rành mạch và logic thôi chứ về độ sâu sắc hay ấn tượng thì chưa tới. Được cái bìa đẹp nên mình tha thứ.

Nguồn: quidinh.wordpress.com

 

0
 back to top