• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

Hoàng tử bé

Như tên, truyện kể về một cậu hoàng tử bé nhỏ và những chuyện cậu đã thấy và trải qua trong cuộc phiêu lưu của mình. Người dẫn chuyện là tác giả, một ông phi công sa cơ lỡ vận rơi xuống sa mạc và gặp được cậu lúc cậu đang trên đường về nhà. Truyện được viết cũng 70 năm rồi nên tôi nghĩ chắc cũng khá nhiều người đã tốn công sức và bộ nhớ máy tính để viết và đăng tải những review của truyện trên mạng rồi (phải thế chứ nếu không sao truyện này lại có fan cuồng như cô bé đồng nghiệp chỗ tôi ngồi yên cho được :)?). Nếu bạn nghĩ đây đơn thuần là một bài review thì có khi bạn nên đến các đường link khác trên google thử xem? Xin lỗi bạn nhưng lần này tôi chẳng qua chỉ muốn viết một ít suy nghĩ lan man của mình mà thôi.

Cái lan man thứ nhất là dù tôi chưa từng đọc truyện này trước đây, bức tranh đầu tiên của tác giả đã cho tôi một cảm giác bồi hồi. Khi bạn nhìn bức tranh đó, chắc điều đầu tiên bạn tự hỏi mình sẽ là: “Cái hình này trông quen lắm, mình đã nhìn thấy nó ở đâu rồi nhỉ?” Điều này có khi khiến quá khứ đắp bụi thời gian của bạn bị lục lên, bạn từ từ thu hẹp khoảng thời gian đó xuống khoảng chừng 3-10 tuổi, cố gắng nhớ xem mình đã thấy nó ở đâu. Và dù tôi có thói quen đọc lướt nhanh, cũng phải mất ít thời gian đồng ý với tác giả ngay lúc ấy là: những người cho rằng kiệt tác của ông năm đó chẳng là một cái mũ đã thật sai lầm.

Chỉ vậy thôi, tác giả đã thành công kéo tôi về thời thiếu nhi, và tất cả những suy nghĩ và nhận xét của hoàng tử bé kia thật ra không hề khó hiểu chút nào. Suy cho cùng, cũng như người bạn thân ông đã đề tặng cuốn sách này cho, tôi cũng đã từng có lúc làm trẻ con. Bởi vậy, dường như tôi đã tốn khoảng 1-2 tiếng đọc trăm trang truyện này dưới cái nhìn trẻ thơ, buồn cười trước những hành động khó hiểu của “người lớn,” học thế nào là “thuần hóa,” thế nào là “tình yêu.” Để rồi khi quay trở lại với tâm hồn người lớn này, những luồng suy nghĩ liên miên cứ chiếm giữ lấy tôi, cố gắng giải thích, lý luận về hành động quái gở không mục đích của những nhân vật “người lớn” trong các mẩu chuyện ấy.

Điều tôi nhận ra cũng như điều tác giả cảm thấy xuyên suốt câu chuyện, khi đã lớn, cái nhìn của con người có vẻ càng ngày càng hạn hẹp đi. Họ rơi vào những bế tắc, vòng luẩn quẩn do chính họ đặt ra, chăm chăm vào những việc “nghiêm túc” của họ mặc dù chính họ cũng không rõ ý nghĩa của chúng. Họ muốn có quyền, muốn nhiều tiền, muốn được hâm mộ, muốn quên đi những xấu hổ của bản thân, muốn sở hữu những gì đó to lớn. Họ tuân lệnh mặc dù rất mệt mỏi với nó, bắt mình luôn luôn phải bận rộn và cuống lên chạy quanh nhưng chẳng biết mình cần tìm kiếm cái gì. Họ luôn hoài nghi những điều họ nghe thấy, họ đòi hỏi bằng chứng, họ cho rằng mình có thể phân biệt được cái gì là sự thật, cái gì là phù du, nhưng lại nhìn không ra vẻ đẹp của sự vật trước mắt…

Đi làm được hai năm, viện cho mình biết bao nhiêu lý do quan trọng để lao đầu vào công việc, tỏ ra mệt mỏi, than vãn, bất mãn nhưng vẫn vâng dạ tuân thủ mệnh lệnh đưa ra, tôi chính là một ví dụ điển hình của người lớn. So với một cô bé ngây thơ mới ra trường ưu phiền về kiếm việc làm, tóc bạc của tôi đã ra nhiều hơn. Tôi biết mình bị bóc lột, trách nhiệm công việc nặng nề, và chỉ có tăng thêm, nhưng tôi vẫn can tâm tình nguyện, tự an ủi mình bằng cách này hay cách khác. Nhưng thật ra tôi luôn biết mình đang tự tạo một lồng kiếng ảo tưởng cho mình, dùng những lời giải thích vòng vo cho hành động và kết quả của mình, cũng như ông vua không thần dân, hay gã nát rượu trong truyện. Ngay cả cái cảm giác hơi tội lỗi vì chưa hoàn thành một việc, ngày ngày thấp thỏm tự hỏi của tác giả lúc cuối truyện tôi cũng thường xuyên trải qua trong công việc hàng ngày. Cuối cùng, tôi có gì từ đấy, ừ thì kinh nghiệm, thì tiền bạc, nhưng để làm gì? Thì sống và làm việc khác chăng? Tóm lại, chính tôi cũng cảm thấy lẩn thẩn rồi, thật là buồn cười.

Có những truyện mà bạn đọc thời nào cũng thấy đúng, và Le Petit Prince chính là một trong số truyện đó. Khi có con, tôi chắc chắn sẽ muốn con mình đọc truyện này. Đương nhiên lúc đó có khi chỉ phục vụ mục đích ru ngủ cho các bé, hay đơn thuần chỉ khiến cho bé cười. Cứ để các bé hồn nhiên như thế tận hưởng cái thú vui buồn cười những việc làm quái gở của người lớn và tập trung vào việc quan trọng trong: học được “thuần hóa” và “tình yêu,” cũng như cách nhìn rõ điều cốt tử bằng trái tim.

Nguồn: teruhyuu

0
 back to top