• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

HONEY AND CLOVER

Tuổi thanh xuân là chuyến tàu tốc hành một chiều băng băng chạy trên đường ray cuộc đời, chỉ vương lại trong lòng người khách những mảnh ký ức và biết bao cảm xúc miên man khó tả. Đôi khi người ta hoài niệm, cố gắng tìm lại cái thời trẻ trung tưng bừng nhiệt huyết đã qua ấy mà chẳng thể được. Và Honey and Clover đến, như một thước phim điện ảnh không màu, chậm rãi tua lại những bến bờ kỷ niệm…


Trọn vẹn trong 67 chapters – 10 tập – Honey and Clover chứa đựng cả một cánh đồng ánh sáng tràn đầy hương vị tuổi trẻ của ba chàng trai Yuta Takemoto, Shinobu Morita, Takumi Mayama và hai cô gái Hagumi Hanamoto, Ayumi Yamada. Men theo dòng mạch truyện nhẹ nhàng, người đọc không vấp phải nút thắt nghẹt thở nào bởi series chỉ đơn giản là những mảnh ghép đầy màu sắc về cuộc sống đại học: trễ giờ, nợ môn, đi làm thêm, “viêm màng túi” cuối tháng, yêu đơn phương, FA mãn tính, cả những tâm sự chất chứa lo lắng cho tương lai… Nhưng thật kỳ lạ là ta vẫn cứ bị hút vào vòng cuộc sống quá đỗi bình thường ấy. Phải chăng chính những lời kể thủ thỉ mộc mạc, đan xen với dòng cảm xúc chân thật đã bắt chung nhịp đập với trái tim ta? Ta thấy tuổi thanh xuân của mình trong các nhân vật: hăng say học tập để tốt nghiệp, lựa chọn con đường tương lai, dũng cảm bước từng bước để trưởng thành hơn về mọi mặt.



Honey and Clover mở đầu bằng một buổi tối nhộn nhịp trong nhà trọ của các chàng trai: “Căn phòng chừng chục mét vuông cộng thêm cái bếp nhỏ hơn cái lỗ mũi, không phòng tắm. Cách trường 10 phút đi bộ. Xây dựng cách đây 25 năm…”. Những khu trọ đã trở thành nét văn hoá đặc trưng của đời sinh viên, là tổ ấm thứ hai dành cho cộng đồng nam sinh xa nhà, nơi họ cùng nhau chung sống, chia ngọt sẻ bùi từ miếng bánh korokke, chai sốt mayonnaise, và trải qua những tháng ngày thiếu thịt, thiếu nước gian khổ. Mỗi ngày đều háo hức lăn xả trong cuộc sống sinh viên muôn màu, đến khi cánh cửa phòng trọ vĩnh viễn đóng lại, họ cũng phải luyến tiếc khóa luôn thanh xuân của mình.

Cũng từ chỗ trọ nghèo nàn kia, ta chứng kiến các chàng trai dần trưởng thành. Một cậu sinh viên năm 2 Takemoto hiền lành như chú cún Shiba, ngây ngô đến mức khi lần đầu tiên đánh lỗi nhịp trái tim trước tình yêu sét đánh lại nghĩ rằng mình bị đau bụng. 4 năm sống tại Tokyo, Takemoto vẫn chưa xác định được hướng đi của mình, thậm chí cậu vào học trường mỹ thuật cũng chỉ bởi “muốn làm gì đó”. Cậu vô thức thể hiện những lần xin việc thất bại vào “Tháp tuổi trẻ” cho bài thi. Ngọn tháp thập cẩm các thứ chồng chất lên cứ cao, cao mãi, giống như Takemoto trong tay không một tấm bản đồ, chẳng biết mình sẽ phải đến nơi nào. Rồi cậu chợt nhận ra “Tháp tuổi trẻ” của mình vẫn chưa vững chắc, cậu đập nó đi và lại bắt đầu tìm kiếm lối đi của mình. Tuổi trẻ là sự can đảm bất ngờ như vậy đấy. Sẵn sàng phá vỡ vỏ trứng để chui ra ngắm nhìn thế giới, như chú chim non cất cánh lần đầu. Cuối cùng, sau chuyến phượt dài chỉ bằng xe đạp xuyên Nhật Bản, Takemoto đã tìm thấy điều bản thân thực sự muốn. Cậu trở về để xây lại “Tháp tuổi trẻ”, hoàn thiện và vững chắc hơn bao giờ hết.

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top