• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

HOSHI MAMORU INU

Tôi đã từng khóc khi đọc câu chuyện về chú chó Hachiko, một chú chó giống Akita đã đợi chủ suốt mười năm bởi lòng trung thành cùng sự tin tưởng vào lời hứa trịnh trọng mà ông từng hứa với chú. Và một lần nữa tôi đã lại khóc rất nhiều khi đọc câu chuyện về lòng trung thành của những chú chó trong tập truyện Chú chó gác sao. Lau khô nước mắt, gấp trang sách lại, tôi đã nghĩ có lẽ, đối với loài chó, nói hai chữ “trung thành” thôi là không đủ. Chúng như người bạn, người đồng hành canh giữ những giấc mơ, hi vọng trên các chặng đường phát triển của cuộc đời con người bằng một niềm tin tuyệt đối vào người trao gửi niềm tin cho chúng.

Hai tập truyện Chú chó gác sao không thu hút độc giả bởi cốt truyện gay cấn, li kì; cũng không tạo điểm nhấn bằng những pha “lộ”, “hở”, hay các cảnh 18+ như bao bộ manga khác hiện nay mà cuốn hút người đọc bởi sự chân thực, giản dị gần như không một chút gian dối. Nhưng chân thực mà không kém phần cảm động, giản dị mà vẫn lấy đi bao nước mắt cùng sự đồng cảm của người đọc. Quả thật, không cảm động sao được khi một người đàn ông tưởng chừng dữ dằn, cộc cằn, thờ ơ lại là một người Bố tuyệt vời luôn dành tất cả tình thương cho “đứa con” – chú chó Happy của mình trong chuyến hành trình ngược về nam xa xôi. Không cảm động sao được khi người đàn ông luôn biết quan tâm đến người khác như Okutsu lại từng có quãng thời gian thờ ơ với chú chó nhỏ của mình, để rồi khi chú chó ấy không còn sức đi theo chặng đường còn lại của anh, anh mới cảm thấy hối hận, tiếc nuối. Không cảm động sao được khi một bà lão khó tính, khó gần, đã chuẩn bị sẵn tinh thần để được chết lại trở thành điểm tựa để chú chó nhỏ Chibi vượt qua cơn đau tim nguy kịch và ngược lại, chú chó cũng là động lực để bà lão tiếp tục sống tiếp năm tháng tuổi giàu. Và không cảm động sao được khi đọc tới chặng đường trở về Hokkaido của cậu bé Tetsuo với chú chó Pug cũng mang tên Happy của mình. Trong những câu chuyện nhỏ tưởng chừng không có sự liên kết ấy lại có một mạch ngầm liên kết hết sức vững chắc như định mệnh đã kết nối những con người trong câu chuyện lại với nhau. Bắt đầu từ đâu, từ lúc cô bé Miku mang Happy đi hay khi bà Nagano đưa Chibi về chăm sóc hay từ lúc Bố bắt đầu cuộc hành trình và gặp Tetsuo? Tôi không rõ, tôi chỉ biết mỗi cuộc gặp gỡ trong câu chuyện đều như một định mệnh đã được sắp xếp từ trước với sứ giả là những chú chó trung thành và vô cùng quật cường, kiên định trong niềm tin dành cho người chủ của chúng. Cũng như bầu trời đầy sao, mỗi ngôi sao như lấp lánh một niềm hy vọng và những chú chó đứng dưới bầu trời ấy như người canh gác cho ánh sáng đó không bao giờ vụt tắt.



Các nhân vật trong câu chuyện hết sức đặc biệt, nhất là những chú chó đầy “nhân tính”, biết nghĩ, biết mừng, biết hi sinh vì người chủ của mình. Những nhân vật không chỉ đặc biệt mà còn đáng yêu ấy vừa là sợi dây nối kết những định mệnh và những tình cờ trong câu chuyện vừa là những nút thắt tạo nên bước ngoặt trong cuộc đời, tính cách nhân vật. Bố vì có Happy mà hi sinh tất cả, Okutsu vì câu chuyện giữa Bố với Happy mà nhớ đến tuổi thơ cùng người bạn thơ ấu, bà Nagano vì Chibi – em trai của Happy mà sống tiếp quãng đời tuổi già bên tình yêu thương của hàng xóm, láng giềng, chặng đường trở về Hokkaido của cậu bé Tetsuo dẫu xa và nhiều cay đắng nhưng cậu vẫn không gục ngã vì có chú chó Pug Happy bên cạnh. Con người lựa chọn loài chó, nhưng có lẽ loài chó cũng lựa chọn cho riêng mình một người chủ nhân để phục vụ, để canh gác một vì sao hi vọng cho người đấy.

Nét vẽ của tác giả Takashi Murakami trong hai cuốn truyện hết sức giản dị, giản dị như chính câu chuyện ông kể. Qua những nét vẽ giản dị dường như không trau truốt ấy mà ngoại hình, biểu cảm của nhân vật, thậm chí là nội tâm nhân vật thể hiện qua gương mặt trở nên đầy chân thực.

Chú chó gác sao là một tập truyện mang cho tôi nhiều cảm xúc, cũng khiến tôi rơi nước mắt rất nhiều sau câu chuyện cũng về loài chó – Hachiko chú chó đợi chờ. Đợi chờ và canh gác, trung thành và tin tưởng, đồng hành và sẻ chia; có lẽ từ lâu mối quan hệ giữa người – chó không đơn thuần chỉ là mối quan hệ giữa chủ – tớ mà là mối quan hệ giữa những người bạn tri âm, tri kỉ của nhau.

Đọc những mẩu chuyện trong Chú chó gác sao, bất giác tôi nhớ đến chú chó già đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng tuổi thơ cho đến ngày tôi vào đại học, bên tôi những khi tôi cảm thấy yếu lòng và muốn gục ngã nhất. Đến khi tôi có thể bước những bước đầu tiên vào cuộc đời thì cũng là lúc nó ra đi. Bởi vậy những phức cảm cảm xúc khi đọc Chú chó gác sao trong tôi càng thêm day dứt. Nhìn bầu trời đầy sao, tôi chợt nghĩ, nếu những chú chó đã canh gác những ngôi sao ước vọng của chúng ta cho đến ngày từ giã cõi đời, vậy phải chăng khi ra đi, nó cũng sẽ trở thành một ngôi sao trên bầu trời đó để có thể tiếp tục dõi theo, canh giữ ngôi sao của ta sáng mãi?

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top