• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

Inuyasha

Tôi vẫn nhớ mẹ tôi từng nói: “Việc gì xảy ra cũng đều do duyên phận, việc gì đến thì sẽ đến, đi sẽ đi, mọi thứ trên đời diễn ra, đều phải là do hai chữ này.”

Ý kiến này, tôi thật sự không thể tranh cãi. Có điều, nó làm tôi vẩn vơ suy nghĩ: nếu thật vậy, phải chăng định mệnh quả thật tàn nhẫn với một số người ?

Chợt, tôi nhớ đến Inuyasha của Takahashi Rumiko, nhớ đến một nhân vật mà số mệnh đã định sẵn một con đường đầy xót xa và đau thương. Tên của cô là Kikyou.

Nói về nữ pháp sư ấy, tôi thật sự nghĩ rằng cô đã sống tốt, rất tốt, vì thế nên đôi lúc tôi thật không hiểu vì sao số phận lại bất công với cô như thế. Cô từng cứu giúp bao mạng người vào sinh ra tử, đối với trẻ con thì lại càng ân cần, dịu dàng hơn. Thế nhưng, trời cao kia lại cứ thích trêu đùa, để hai tâm hồn cô độc tìm được nhau, yêu nhau, rồi lại đẩy về hai phía. Kẻ quá khứ, người hiện tại; kẻ nhớ mong, người bước tiếp. Một thân xác đất bùn làm sao bước cùng một trái tim nóng hổi còn đập lên từng cảm xúc? Để rồi, khi đến đoạn cuối của hai người, tôi thấy cô cười, yên bình và viên mãn, nhưng đủ để làm tim tôi thắt lại. Lần đầu tiên cũng như lần cuối cùng, cô đã trở thành một người con gái bình thường, đã từng yêu và đã từng được hồi đáp, chết trong vòng tay của mối tình đầu và duy nhất.

Vậy, có thể bạn sẽ hỏi, tại sao tôi lại nhớ đến nhân vật này? Phải chăng chỉ đơn giản vì cô mang một số phận đau thương? Hay vì cô là kiếp trước đầy tăm tối của nữ nhân vật chính? Không, không phải.

Tôi nhớ đến cô vì những nụ cười hiếm hoi trên đôi môi ấy đẹp đến mức khiến người ta say đắm, bừng sáng cả cuộc đời tăm tối đầy thù hận. Những gì càng ít thấy được, lại càng khiến người ta trân trọng hơn.

Tôi nhớ đến Kikyou còn bởi trái tim cô luôn tồn tại một tình yêu đẹp đẽ. Mặc cho bao sóng gió vùi dập, tình yêu ấy vẫn như đóa bằng lăng, thuần khiết và mạnh mẽ vượt qua tất cả. Tình yêu ấy có thể ví như ngọn than hồng vùi trong những lớp tro tàn bất hạnh, tưởng đã nguội tàn nhưng vẫn lặng thầm mà âm ỉ cháy, kiên trì và bền bỉ.

Nếu đủ ngôn từ để viết tiếp câu chuyện ấy, tôi muốn cô có được một tình yêu mà cô xứng đáng, một tình yêu chỉ dành cho một mình cô, để cô có thể thật sự hạnh phúc, chứ không chỉ biết ôm lấy những ký ức đã qua mà đắm chìm trong thứ hạnh phúc xưa cũ không trọn vẹn nơi thiên đường trống vắng.

Thực ra, cũng có một kẻ yêu cô, chung tình với cô. Tình yêu hắn dành cho cô mãnh liệt đến mức cuồng dại, như ngọn lửa giữa trời lộng gió, như sóng cuộn lên trong những ngày bão tố, đến mức khi không có được, thì không từ một thủ đoạn nào để hủy hoại đến tận gốc rễ bông cát cánh bé nhỏ kia. Hắn – kẻ từng nghiền nát hàng vạn mạng người vô tội, khuynh đảo cả nhân gian vì một người con gái, kẻ ác năm xưa đã khiến đời cô lâm vào bể khổ, cũng chính là kẻ yêu cô nhất.


Thế nhưng, đừng vội nhìn hắn chỉ với oán hận, bởi điều đặc biệt ở bộ truyện này, chính là cách xây dựng nhân vật của tác giả: dù là phản diện, Naraku cũng khiến người ta không khỏi thương cảm. Hắn vốn là một sơn tặc, toàn thân bỏng nát, không một mảng da thịt lành lặn. Dường như thế vẫn chưa đủ, số mệnh lại đưa cho hắn một tình yêu không tài nào có thể nắm giữ được.

Kikyou bước vào đời hắn như một chớm nắng báo xuân, đem hắn về từ cõi chết, dịu dàng, ân cần chăm sóc hắn từng chút một, giấu hắn vào hang động vì không muốn hắn phải bắt gặp ánh mắt của người ngoài, để rồi vô tình gieo vào tâm trí méo mó đầy oán niệm của hắn thứ tình yêu chưa nở đã chớm tàn.

Cô biết những oán niệm và những âm mưu đen tối của hắn, vậy tại sao lại vẫn không từ bỏ việc chăm sóc cho hắn, ở cạnh hắn mà sao vẫn chẳng vấn chút dơ bẩn nào? Hắn muốn thử vẩn đục tâm hồn thanh khiết ấy, muốn thử tạo sóng trên mặt hồ tĩnh lặng, muốn biến cô thành người của hắn.

Dạo qua những fanpage của Naraku trên Facebook, tôi rất hứng thú với một câu như thế này: “Khi sự mê hoặc mới xuất hiện, khi nhịp đập trái tim âm thầm trỗi dậy. Thì ra tình yêu cũng là một loại tội lỗi để kẻ lạc lối từ lâu đã mê muội chẳng thể nào thoát khỏi.”(*)

Phải thật, tình yêu ấy chính là sai lầm, là cái bất hạnh của cuộc đời hắn, nhưng đồng thời cũng chính là điểm sáng duy nhất. Bóng tối che mờ đôi mắt khiến Naraku bán linh hồn cho quỷ dữ rồi một mực thực hiện âm mưu chiếm lấy Ngọc Tứ Hồn – trên đường đi gây bao điều tà ác, như muốn xoay chuyển cả thế gian.

Thế rồi, đến tận lúc chết Naraku mới muộn màng nhận ra, điều hắn ước ao không phải là quyền lực, sức mạnh phù phiếm. Đến lúc chết mới muộn màng nhận ra, cuối cùng thì hắn vẫn không thể ở bên cô, vẫn không có được cô.

Đối với tôi, thứ tình cảm méo mó ấy lại đẹp đẽ lạ thường. Đẹp, vì nó mãnh liệt, dữ dội như ngọn lửa, lại vô cùng thủy chung, dù cố dập tắt, tình yêu vẫn cứ bùng lên mạnh mẽ, thiêu đốt trái tim và lý trí kẻ si tình ấy. Đẹp, vì nó mang sự đớn đau, éo le đầy ngang trái của một thứ tình cảm đơn phương.

——————-

Kikyou và Naraku – hai con người hoàn toàn khác nhau, mang trong tim mình những nét đẹp từ một tình yêu thật chân thành.Chỉ tiếc rằng, tình yêu ấy lại pha thêm quá nhiều thứ: hận thù, hiểu lầm, tiếc nuối… Chỉ tiếc rằng, đó đều là những tình yêu không thể được hồi đáp, những tình yêu chỉ còn lại trong quá khứ

Xót xa thật, phải không?

Là số mệnh khiến hai con người ấy đau khổ, là số mệnh khiến cho hai con người ấy phải cô đơn.

Hay chỉ đơn giản là vì họ tự hủy hoại cuộc đời của mình, của người kia?

Dẫu là gì, thì những xúc cảm còn đọng lại trong tôi, thuần túy chút thương xót cho những số phận đau thương mà lại có nét đẹp lạ lùng này. Đẹp đẽ mà đầy bi ai.

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top