• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

Neko to Jiichan

Không chỉ ở Nhật Bản mà trong xã hội hiện đại, việc những người già sống đơn thân, xa con xa cháu đã không còn là một hiện tượng xa lạ. Sống một mình, các ông các bà thường có xu hướng trồng cây, chăn nuôi, nuôi thú cưng… Phần giúp bản thân “bận rộn” trong quãng thời gian nhàn rỗi ít ỏi của những con người gần đất xa trời, phần để xua đi nỗi quạnh hiu của những ông bố, bà mẹ sống xa con cháu. Nhưng nuôi thú cưng đến mức thu hút đám thú hoang đến tạo thành một thị trấn của các ông già bà cả chung sống với toàn những chú mèo mập ú từ mèo nhà tới mèo hoang như Nhật Bản, cụ thể là trường hợp bộ truyện Thị trấn mèo thì quả thực là điều xưa nay hiếm.

Trong bối cảnh, không gian đặc biệt như vậy, nổi lên hình ảnh cuộc sống thường ngày của ông Daikichi và chú mèo Tama với nhau, với hàng xóm láng giềng hay với người con sống cách xa ông. Vốn dĩ tưởng câu chuyện một ông lão đã 76 tuổi sống với một chú mèo so với độ tuổi trung bình của loài mèo cũng đã là thượng thọ thì nhàm chán chẳng có gì đáng nói, chẳng có gì đáng kể. Vậy mà, lật giở từng trang truyện màu mới thấy, cuộc sống tưởng chừng nhàm chán giữa một người một mèo đó lại nảy sinh không ít vấn đề dở khóc dở cười.

Tama dẫu có thân với ông bao nhiêu, dẫu sống cùng ông lâu đến thế nào thì chú ta vẫn là một con mèo, mang đầy đủ bản chất “chảnh mòe”, ưa làm nũng, ưa đi chơi, có một cuộc sống riêng với suy nghĩ, hành động mà tần suất sóng não của loài người không thể nào bắt kịp. Và ông lão Daikichi sống một thân một mình, bên cạnh bé mèo Tama còn có mối quan hệ bạn bè, hàng xóm láng giềng cùng những mảng kí ức vắng bóng Tama. Vì thế, cuộc sống hai ông cháu không nhiều xung đột song cũng không thể không có những lần ông lão phải “mướt mồ hôi” để chiều lòng Tama.

Đồng thời, dù có những điểm khác biệt hay Tama không thể chia sẻ toàn bộ kí ức với ông Daikichi thì giữa hai người vẫn còn một khoảng kí ức 10 năm rất đẹp với người bà đã mất. Mười năm với con người không hẳn là quá dài song với một chú mèo lại như cả một vòng đời. Để rồi, nơi hai nhân vật đã tồn tại mối liên hệ khăng khít chẳng thể rũ bỏ: Với Tama là lời giao phó “Chăm sóc cho ông Daikichi” trước lúc ra đi của bà Yoshie. Với ông Daikichi, nuôi dưỡng Tama giờ không đơn thuần là trách nhiệm; hơn cả một ông lão sống một mình, gần đất xa trời như ông thì Tama không đơn thuần là một thú nuôi, một người bạn mà đã trở thành là người thân, người cháu.


Chẳng thế mà, cuộc sống đơn thân của ông Daikichi không còn hiu quạnh khi vắng bóng người vợ gắn bó với ông bao năm. Ông lão 76 tuổi ấy chẳng còn phải sống quãng thời gian cuối đời một cách đơn điệu. Và vì vậy, câu chuyện một ông lão với một con mèo già không rơi vào trạng thái buồn thảm bi lụy mà ngập tràn cảm giác ấm áp, hi vọng đến từ tình yêu thương dịu ngọt.

Bên cạnh hai nhân vật chính một người một mèo, không thể không kế đến dàn nhân vật rất dễ thương khác của bộ truyện. Đó là ông lão Iwao, bạn thân của ông Daikichi, một người luôn nêu cao tinh thần ghét mèo nhưng có gì ngon đều dành cho boss, chiều chuộng boss đến nỗi hễ thấy ông đi câu về, đám boss hoang bốn chân lại xếp hàng theo ông. Đó là người con của ông Daikichi, dẫu ở xa nhưng vẫn một lòng lo lắng cho bố. Đó là bà Yoshie, dẫu chỉ còn hiện lên trong kí ức những người còn sóng, bà vẫn là người nhân hậu với nụ cười đủ khiến người xung quanh thấy ấm lòng. Và đó còn là tất cả những con người, những chú mèo xuất hiện ở thị trấn mèo, ở kí ức các nhân vật. Mỗi người một cảnh song đều gặp nhau ở trái tim nhân hậu, yêu thương cộng đồng, yêu thương động vật. Phải chăng, chính tình yêu với những chú mèo hoang không nơi nương tựa khiến con người trở nên gắn kết, thương yêu nhau hơn?

Đan xen giữa những câu chuyện hiện thực về đời sống của ông Daikichi và mèo Tama là những dòng hồi ức miên man về quá khứ. Thị trấn mèo ngày ông Iwao, ông Daikichi còn nhỏ; ngày ông Daikichi còn là một cậu sinh viên nghèo chỉ có đậu Hà Lan làm lương thực chính sống qua ngày; ngày ông Daikichi hẹn hò với bà Yoshie; ngày gia đình ông Daikichi còn trọn vẹn ba người: ông, bà Yoshie và Tama… Những mảng màu quá khứ bàng bạc phủ lên câu chuyện không quá sôi động mà như dòng thời gian đang chầm chậm trôi, ngưng đọng lại không chỉ tránh việc độc giả bị nhàm chán với câu chuyện chỉ được kể theo thời gian tuyến tính mà còn tạo nên một phức cảm thời gian đặc biệt: dẫu là quá khứ đã rất xa nhưng chỉ cần là người còn sống thì kí ức vẫn mãi còn sống. Đồng thời, không phải đến khi con người trở nên già nua mới cần những chú mèo bầu bạn, mà trong mọi hoàn cảnh, mọi lứa tuổi, như một điều vô cùng tự nhiên, kí ức của ta đã có một vị trí cho những chú mèo ngự trị.


Bộ truyện nhỏ nhắn, xinh xắn với nhịp kể chậm như chính đời sống bình lặng của những ông lão, bà lão với những chú mèo, hiếu động nhưng cũng có không ít giây phút chây lười. Ấy vậy mà câu chuyện lại gợi ra vô vàn giá trị nhân văn sâu sắc. Về tình thân, mối quan hệ giữa con người với con người, mối quan hệ giữa con người với động vật, mối quan hệ giữa hiện tại và quá khứ,… Để rồi giữa nhịp sống ngày càng hối hả, ta như lắng lại cảm xúc nơi thị trấn êm đềm với những chú mèo dễ thương, chậm rãi nhìn lại cuộc sống cùng quãng thời gian đã qua. Không dừng lại ở đó, Thị trấn mèo bằng một cách truyền tải vô cùng nhẹ nhàng đã đưa người đọc tiếp cận với một phần văn hóa truyền thống Nhật Bản qua những món ăn có hướng dẫn làm tỉ mỉ. Một khuyến nghị nhỏ, đọc bộ truyện này, bạn không nên đọc trong lúc đói.

Nói đến Thị trấn mèo, có lẽ không thể không nói tới ấn bản khá hoàn hảo của Kim Đồng. Những trang màu được in ấn trên giấy định lượng cao, dày dặn giúp giữ được nét tươi tắn của màu sắc đồng thời là sự sắc nét trong từng nét vẽ của Nekomaki-sensei. Và không thể phủ nhận, Nekomaki-sensei có một nét vẽ rất dễ thương, chỉ như những nét vẽ phác, từng nét không thật sự liền mạch mà khiến cho từng nhân vật có hồn lạ. Bên cạnh đó, bản dịch của dịch giả R.E.I đã như thổi thêm một phần hồn vào Thị trấn mèo phiên bản Việt. Khi chú mèo Tama gọi ông – xưng cháu với ông Daikichi; vừa thân thương, lại vừa ngọt ngào.

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top