• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

One Piece

"Đối với bạn đại dương là gì? Là địa ngục hay thiên đường xanh? Khi đứng trước biển cả con người bỗng trở nên nhỏ bé. Mặt biển tưởng chừng yên bình kia vậy mà trong lòng nó chứa đựng biết bao điều huyền bí, có cả những đau thương, mất mát và nước mắt... Đáy đại dương hung dữ đã ôm trọn và nuốt chửng biết bao con tàu hùng mạnh nhất, đã chôn vùi biết bao những tham vọng muốn làm bá chủ biển cả của những hải tặc lừng danh.

Một chút hài hước, một chút hào hùng, một chút bi thương, tất cả đã làm nên một “One Piece”. Bạn đã bao giờ chứng kiến cảnh một tên trùm hải tặc khét tiếng sẵn sàng đập nát chân mình để ăn và để dành lại toàn bộ số lương thực ít ỏi cho một cậu bé không quen biết. Nếu chưa biết sao bạn không thử một lần đọc One Piece, để hoà mình vào thế giới hải tặc bí ẩn, để hoà mình vào hành trình chinh phục đại hải trình của cậu bé Luffy.

Nhắc đến hải tặc thật sự tôi có chút kinh sợ. Vì sao ư? hồi nhỏ sau khi xem những phim nước ngoài nói về hải tặc thì không hiểu sao như một phản xạ - mỗi lần nhắc đến hải tặc là trong đầu tôi lại tưởng tượng: Hải tặc là một lũ quân ô hợp, hung hăng, giết người không gớm tay, còn tên thủ lĩnh của bọn chúng thì chắc chắn là một tên gian xảo, ác độc, mắt thì bị chột. Đúng là ấn tượng đầu tiên bao giờ cũng đáng sợ thật! Nhưng không hiểu sao khi đọc One Piece, được biết đến người bạn Luffy mũ rơm gan dạ thì cái ác cảm đối với hải tặc của tôi đã “bào mòn” đi rất nhiều.

Cậu nhóc Luffy sinh ra ở làng Fusha, từ nhỏ trong đầu óc cậu chỉ có biển , chỉ có khát vọng ra khơi... Để chứng minh cho hoài bão cháy bỏng đó, cậu đã dùng cả dao tự vạch một vệt trên mặt mình trước sự ngạc nhiên của những hải tặc đang cư ngụ ở làng. Và biết nói gì về nhóm hải tặc cư ngụ ở làng nhỉ của Luffy nhỉ? Phải nói đó là một đội quân nhí nhố, dễ thương, thuyền trưởng của họ là Shanks tóc đỏ. Ông Shanks này rất vui tính , luôn trêu chọc Luffy cùng ước mơ của cậu. Nhưng thực ra không phải là ông ý cố tình chế giễu mà nếu bạn là một thuyền trưởng, bạn phải nắm trong tay hàng trăm sinh mạng, hơn nữa ra khơi không phải là chuyện dễ dàng, tai hoạ có thể ập xuống bất cứ lúc nào khi đại dương nổi giận, chính vì vậy ông không muốn Luffy đi cùng.

Khi Shanks cứu Luffy tthoát khỏi nanh cá mập, ông đã bị mất một cánh tay, nhóc Luffy rất xúc động không kìm được nước mắt chỉ biết ôm ông và khóc thảm thiết. Dù rất đau đớn nhưng Shanks vẫn cười và nói: “Thôi nào con trai”. Điều này đã thật sự làm tôi có cái nhìn khác về nghề hải tặc. Nếu hải tặc chỉ là những kẻ như tôi nghĩ thì tại sao dân làng Fusha lại yêu quí Shanks và những người bạn của ông đến vậy? Nếu như hải tặc chỉ là loại máu lạnh thì tại sao Shanks lại nhảy xuống biển bất chấp nguy hiểm để cứu Luffy? Trước khi rời khỏi làng, Shanks tặng Luffy chiếc mũ rơm mà ông yêu quý nhất và nói:

“Khi nào trở thành hải tặc lừng danh thì hãy đến gặp tôi và trả lại chiếc mũ này”.

Câu nói đó đã trở thành niềm tin, lẽ sống và động lực của Luffy sau này. Trưởng thành, Luffy rời khỏi làng đem theo ước mơ ấp ủ gần mười năm nay của mình để ra khơi. Cậu khao khác cháy bỏng làm nên kì tích: sẽ là người chinh phục được kho báu One Piece để làm vua hải tặc hùng mạnh nhất. Nhưng Luffy không cô đơn, trên đường đi cậu đã gặp những người bạn rất tuyệt vời khác như: chuyên gia săn hải tặc Zoro, Nami cô gái rất thông thạo về hải đồ, và cả Usopp - anh chàng mệnh danh là vua nói dóc nhưng lại rất tốt bụng... Tất cả những con người đó đã tụ họp lại với nhau cùng hướng về đại hải trình xa xăm...

Luffy và các bạn đồng hành đã trải qua biết bao nguy hiểm, biết bao chông gai, thậm chí có lúc phải đối mặt với những kẻ địch rất mạnh: từ những tên hải tặc tàn bạo coi mạng người như cỏ rác, đến những tên được mệnh danh là hải quân quốc gia vậy mà cũng ác độc, xảo quyệt không kém. rong cái xã hội tưởng chừng phủ đầy bóng đen của những thế lực như thế thì Luffy như một ngọn nến thắp lên niềm hi vọng cho những cư dân bị chà đạp, những ngôi làng bị áp bức, bị tàn phá bởi những tên hải tặc vô nhân tính.

Các bạn biết không, rất nhiều người căm ghét hải tặc và coi đó như một nghề xấu xa, Luffy lại khác, cậu nghĩ hải tặc cũng có nhiều loại, cậu không muốn là kẻ chỉ đi cướp bóc dân lành mà cậu muốn làm một hải tặc lương thiện như chú Shanks tóc đỏ ngày nào. Chiếc mũ rơm không phải thứ gì đáng quý, không phải nói nó là một đồ vật rất tầm thường nhưng đối với Luffy thì đó lại là một báu vật vô giá. Khi tên thủ lĩnh cướp biển Buggy đâm nát chiếc mũ đó, cậu đã không kiềm chế được sự phẫn nộ, không còn là một Luffy bình tĩnh như mọi ngày mà là một người hoàn toàn khác. Cậu không cho phép bất cứ kẻ nào coi thường Shanks và chiếc mũ đó. Có lẽ cậu là một người rất trọng tình cảm, trọng những người có ơn với mình chứ không phải kẻ chỉ hám danh lợi, tiền bạc.

Đi đến đâu, Luffy cũng bất bình và trừng trị những cái ác. Chúng ta còn nhớ đến tên Krieg - một tên trùm hải tặc khét tiếng được mệnh danh là bá chủ của biển Đông, với hơn 5 ngàn quân cùng rất nhiều tàu thiện chiến. Nhắc đến tên hắn ai cũng phải run sợ, không ai muốn đối đầu với hắn. Uy danh là vậy nhưng hành động tên này lại vô cùng hèn hạ: hắn chuyên dùng cách đánh lén, để dành được lợi ích cho mình, Krieg không từ mọi thủ đoạn, kể cả giết chết những người đồng đội trung thành, kề vai sát cánh lúc khó khăn. Trước một kẻ địch xảo quyệt và thiện chiến như thế, Luffy không hề run sợ, cậu đã nói thẳng vào mặt hắn:

“Đối với mi biển chỉ là địa ngục, mi chỉ là kẻ hi sinh cho quyền lực, loại hải tặc như mi ta quyết không làm”.

Cuộc chiến hải tặc phải nói là một cuộc tử chiến, nếu chỉ cần một phút do dự, sợ hãi chùn bước thì bạn sẽ là kẻ bại trận. Luffy không có thuộc hạ hay tàu chiến như tên Krieg nhưng bù lại cậu lại có sự can đảm, có sự thẳng thắn và có một niềm tin sắt đá không bao giờ chết trước khi chinh phục được đại hải trình, tìm ra được kho báu One Piece truyền thuyết và gặp lại Shanks. Và kết quả là niềm tin mãnh liệt ấy đã chiến thắng. Ngay cả tên Krieg cũng không thể tin được: “Ta là Krieg , là bá chủ biển Đông, ta làm sao có thể thua được, không thể...” Krieg không thể thắng vì đối với hắn chinh phục đại hải trình chỉ là thể hiện quyền lực của mình, chinh phục One Piece chỉ vì lòng tham vô đáy của mình, còn đồng đội đối với hắn chỉ là một thứ đồ để lợi dụng, khi hết giá trị có thể sẵn sàng quăng đi bất cứ lúc nào, một kẻ như thế làm sao xứng đáng làm chủ của One Piece?

Khi đến làng cây dừa - ngôi làng của cô bạn Nami, Luffy cũng chiến đấu rất anh dũng với tộc người cá man rợ, giải phóng làng cây dừa, giải phóng cả Nami thoát khỏi tên Arlong và vết xăm tưởng chừng suốt đời không xoá được.Khi giành chiến thắng, đứng trên toàn bộ căn cứ đã bị sụp đổ của bọn tộc cá và tên Arlong bại trận, Luffy đã hét thật to và nói: “Nami! bây giờ cô có thể trở thành đồng đội của chúng tôi được chưa?” Hình ảnh đó vừa tràn đầy khí thế và đẹp kinh khủng, Luffy hiện lên như một người hùng dưới tiếng hò reo vang trời của dân làng cây dừa. Đánh bại những tên hải tặc khét tiếng độc ác trên biển đáng nhẽ ra cậu phải được quốc gia coi làm vị cứu tinh mới đúng, vậy mà ngược lại, những tên đứng đầu hải quân quốc gia bất tài, vô dụng lại cho Luffy là một mầm hoạ, một tên hải tặc nguy hiểm của tương lai và lập tức treo giải thưởng truy nã. Thật mỉa mai khi Luffy cầm lệnh truy nã mình được dán khắp nơi cười tinh nghịch: “Haha... không ngờ tôi đáng ba mươi triệu Berries đó, xem ra tôi sắp trở thành hải tặc nổi tiếng rồi”.

Càng thấy cậu nhóc này đặc biệt hơn khi đến trước pháp trường trước kia từng xử tử Gold Roger - vua hải tặc một thời và cũng là chủ nhân của One Piece trước kia, Luffy không hề thấy khiếp sợ, trong khi mọi người không ai muốn lại gần cái pháp trường đẫm máu vua hải tặc đó thì cậu nhóc này đã trèo hẳn lên và đứng trên đỉnh pháp trường nhìn xuống, Luffy còn nói một câu khiến mọi người kinh ngạc:

“Không ngờ trước khi Gold Roger chết lại được chứng kiến toàn bộ quang cảnh thành phố đẹp thế này...”

Cậu nhóc này đúng là rất đặc biệt, phải chăng đây chính là dự báo cho một vua hải tặc của tương lai?

Tôi thật sự rất khâm phục Luffy vì trong mọi hoàn cảnh, dù những lúc tưởng chừng không lối thoát vậy mà cậu vẫn sống lạc quan, yêu đời, và luôn tin tưởng hướng về một tương lai tươi đẹp phía trước. Nhưng khác với những tên trùm hải tặc khác, cậu luôn coi trọng đồng đội, coi họ là những người anh em sinh tử có nhau. Vì thế nên khi Zoro hay Nami gặp nguy hiểm cậu đều liều mình cứu họ chứ không là kẻ hèn nhát lo chạy thoát thân.

Thật hạnh phúc nếu như có một người bạn tuyệt vời như thế. Không hiểu sao tôi cảm thấy ở Luffy có chút gì đó rất giống với Naruto: đều có sự nhiệt tình, năng nổ, đều có những ước mơ của riêng mình - nếu như Luffy muốn làm vua hải tặc thì Naruto muốn làm một Hokage vĩ đại, và họ đều có một niềm tin bất diệt là không thể chết khi chưa thực hiện được ước mơ đó. Dĩ nhiên thế giới của họ là 2 thế giới hoàn toàn khác nhau: một là thế giới ninja, một là thế giới hải tặc.

Tôi luôn thích những nhân vật luôn sống có lý tưởng và cá tính mạnh như thế này, không thích những nhân vật chỉ sống với quá khứ và lòng thù hận. Thiết nghĩ ai cũng phải có quá khứ dù vui hay buồn nhưng tại sao chúng ta chỉ biết sống và so đo với quá khứ mà không một lần hướng về tương lai, không tự tìm cho mình một con đường đi mới:

""Don't look down. If you have something you must do, then look forward""

“Đừng nhìn xuống. Nếu cậu có điều gì đó cần phải làm thì hãy nhìn về phía trước""

Kurogane - Tsubasa RESERVoir Chronicle


Và phải chăng đây cũng chính là điều và tác giả muốn gửi gắm qua hình tượng nhân vật Luffy này?

Bây giờ tôi đã hiểu dù bao nhiêu năm nay, có bao nhiêu Manga mới ra đời vậy mà One Piece vẫn chiếm một phần rất quan trọng trong lòng các độc giả từng đọc nó. Luffy, thuyền trưởng mũ rơm yêu mến của tôi, hãy mãi mãi là chính mình nhé! [E.d]"

Nguồn: EatingSleepingWithOP

0
 back to top