• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

OTOYOMEGATARI

Đó là một Trung Á vào thế kỷ XIX, khi giấc mộng bá chủ của Thành Cát Tư Hãn đã trôi theo gió cát sa mạc. Nhưng tại một ngôi làng nhỏ yên bình giữa thảo nguyên, mọi người đang chúc phúc cho Amira Hergal, cô gái du mục hai mươi tuổi đến từ bên kia núi tuyết với đức lang quân Karluk Ayhan, trong một cuộc hôn nhân nhằm thắt chặt tình hữu hảo giữa hai bộ lạc. Nhưng thật trớ trêu khi tấm khăn che mặt được vén lên, Amira bẽ bàng nhận ra Karluk lại nhỏ hơn cô tận tám tuổi. Mở đầu đầy bất ngờ ấy có thể sẽ khiến không ít đọc giả liên tưởng đến một câu chuyện bi kịch với muôn vàn nước mắt. Nhưng trong Otoyomegatari (Câu chuyện về nàng dâu) của nữ họa sĩ Kaoru Mori, những ngại ngùng, mặc cảm và khác biệt của hai nhân vật chính Amira và Karluk cũng nhanh chóng phai nhòa, thay vào đó là sự tôn trọng lẫn nhau cùng mối tình tuyệt đẹp của cặp vợ chồng “trẻ con”.

Nếu diễn ra trong thời hiện đại, câu chuyện mà tác giả Kaoru gửi gắm đến bạn đọc hẳn sẽ bị chụp lên chiếc mũ “tảo hôn” hoặc cố tình tạo ra tình huống gây sốc. Nhưng trong kỷ nguyên trước đó, những cuộc hôn nhân như giữa Amira và Karluk lại là chuyện rất bình thường, và ngay cả nàng Juliet cũng chỉ mới mười hai tuổi mà thôi. Hiển nhiên, một cuộc hôn nhân như thế sẽ đưa đến rất nhiều hệ lụy. Và bản thân người viết quả thật rất tâm đắc khi Kaoru-sensei lần lượt bày ra những rắc rối đáng yêu trong cuộc sống của cặp vợ chồng son như khi Karluk vốn luôn cố tỏ ra chững chạc như một người đàn ông có gia đình lại mừng rỡ vô cùng khi cao thêm được một chút, hay khi cậu than phiền với cha mẹ rằng “vợ mình” đối đãi với chồng như con nít để rồi nhận được những lời cố vấn trống đánh xuôi, kèn thổi ngược của song thân. Nhưng thông qua những khung tranh không lời thoại mà còn vi diệu hơn ngàn lời nói cùng các xung đột con con giữa “ông cụ non” Karluk và cô nàng Amira phóng khoáng, thông thạo thuật cưỡi ngựa bắn cung vốn được tác giả Kaoru sắp xếp đầy ẩn ý, người đọc ngỡ ngàng nhận ra tự bao giờ, những cử chỉ và biểu hiện của hai nhân vật chính đã không còn gượng ép, ngại ngùng như thuở ban đầu, mà biến chuyển thành một mối tình nhẹ nhàng, ngọt lịm và thuần khiết như mây trắng la đà trôi giữa thảo nguyên màu lục.

Bên cạnh câu chuyện tình nồng đượm của hai nhân vật chính, thông qua góc nhìn của Amira, tác giả cũng giới thiệu đến bạn đọc những cư dân thảo nguyên tốt tính và rất giàu xúc cảm với đôi mắt như biết nói, từ những thành viên trong đại gia đình đông vui và huyên náo của Karluk, đến mối tình giữa Henry, vị học giả người Anh muốn tìm hiểu về các cư dân của thảo nguyên với Talas, người thiếu phụ góa bụa nhưng vẫn ở vậy để chăm sóc cho người mẹ chồng hay đau yếu. Mỗi nhân vật trong Otoyomegatari đều có ngoại hình và cá tính không lẫn vào đâu được. cùng những hi vọng, âu lo mang đậm hơi thở của cuộc sống. Họ không có những tham vọng vô lý, xa vời như muốn hủy diệt thế giới hay trở thành đấng cứu thế, mà chỉ cố vượt qua những thử thách đời thường để có một gia đình êm ấm, để yêu thương và được yêu thương.

Không dừng lại ở đó, Otoyomegatari còn cung cấp cho bạn đọc một cái nhìn toàn cảnh về nền văn hóa phong phú và cả những biến chuyển của các cư dân thảo nguyên. Đơn cử, trong khi Amira vốn xuất thân từ một bộ tộc thuần du mục vốn vẫn trung thành với lối sống cổ truyền nay đây mai đó, lấy chăn thả và săn bắn để tồn tại thì bộ tộc của Karluk lại chọn lựa cuộc sống định cư nhàn hạ và đã hoàn toàn quên lãng kĩ thuật cưỡi ngựa bắn cung. Nhưng tác giả Kaoru không khiên cưỡng áp đặt những tri thức ấy lên người đọc mà tinh tế lồng chúng vào những mẩu đối thoại hàng ngày cùng quá trình nàng dâu Amira loay hoay để thích nghi với cuộc sống mới. Thế rồi tự lúc nào không biết, bạn đọc cũng mơ hồ bị cuốn theo bước chân của Amira, từ từ hòa nhập vào phong tục và nếp sống hàng ngày của các bộ tộc vùng Trung Á, từ cái ăn cái mặc, các vật dụng gia đình, đến những ân oán lâu đời giữa các bộ tộc mà chẳng ai còn nhớ rõ nguyên nhân nhưng vẫn tiếp tục gây ra cảnh chém giết thây chất tanh cây cỏ, máu đỏ trùm núi sông, và khiến bao người ở lại đứt cả ruột cả lòng.

Cuộc sống sinh động của các cư dân trên thảo nguyên càng được thể hiện chân xác nhờ cộng hưởng với nét vẽ chi tiết đến mức khó tin. Có thể nói không ngoa rằng mỗi khung tranh trong truyện đều là những kì quan, và mỗi khi theo dõi từng hoa văn tinh xảo trên trang phục của các nhân vật, các tấm thảm Ba Tư cầu kì hay thậm chí là vị trí các ngón tay của nhân vật khi giương cung, gảy đàn, chạm khắc hay may vá… là người đọc đang thu vào tầm mắt những tác phẩm nghệ thuật cần đến hàng giờ lao động miệt mài để hoàn thành.

Cứ như thế, thông qua những chi tiết nhỏ bé nhưng được đầu tư vô cùng kĩ lưỡng, thông qua một cốt truyện nhẹ nhàng mà tinh tế, tác giả Kaoru đã thành công khắc họa một vùng đất đang đứng trước sự lựa chọn giữa cũ và mới, giữa đổi thay và truyền thống, cùng một mối tình vượt qua giới hạn của tuổi tác và khác biệt mà mỗi người trong cuộc đều xứng đáng được hưởng hạnh phúc.

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top