• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

Tetsugaku Letra

Tôi từng muốn bỏ cuộc. Rất nhiều lần. Tôi muốn bỏ vẽ. Tôi muốn bỏ viết. Tôi muốn ngừng chạy. Tôi muốn đứng nhưng thời gian thì vẫn cứ chuyển động. Mỗi phút bất động là mỗi phút người ta bỏ xa tôi, hoặc đuổi kịp tôi và vượt lên trước. Tôi ngồi im, quấn chặt chăn quanh mình, tự huyễn hoặc rằng mình vẫn còn tốt chán.

Nhưng cuộc đời không là thế. Cuộc đời không cho tôi tự hoang tưởng để sống. Nếu tôi muốn sống, tôi phải rời khỏi lớp vải êm ái và ấm áp bọc quanh. Nếu tôi muốn trưởng thành, tôi phải tiếp tục chạy.

“Ở Châu Phi, mỗi sáng, khi một con linh dương thức dậy, nó biết rằng nó phải chạy nhanh hơn con sư tử nhanh nhất nếu không muốn bị giết.
Mỗi sáng, khi một con sư tử thức dậy, nó biết nó phải chạy nhanh hơn con linh dương chậm nhất bằng không nó sẽ bị chết đói.
Điều quan trọng không phải ở chỗ bạn là sư tử hay linh dương. Khi Mặt Trời mọc, bạn bắt đầu chạy.”

Một ngày kia, tôi gặp Tetsugaku Letra. Tôi tìm thấy tôi trong đó, trong chàng nhân vật chính sống khép mình từ những ngày huy hoàng trong quá khứ, trong cô gái kappa với thân hình cao ngồng cùng đôi bàn tay to lớn, trong người vũ sư Flamenco già đã giải nghệ nhưng lửa nghề vẫn chưa tắt, trong cậu thanh niên tóc vàng với nỗi sợ bị chú ý vì vết thương lòng thuở nhỏ, trong bạn mập với khát khao muốn là người có ích. Tôi tìm thấy những mảnh của mình rải rác trong từng nhân vật, để rồi tôi bị cuốn vào câu chuyện của vũ điệu Flamenco và một nhóm những con người “khốn khổ”.

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top