• Gợi ý từ khóa:
  • hán tự 360, luyện JLPT, đắc nhân tâm, học tiếng nhật

TOUCH

Touch có một nội dung, cốt truyện vô cùng nhẹ nhàng, chân thực gần như không một chút gian dối với việc xoay quanh câu chuyện học đường, đời sống thể thao, sinh hoạt đời thường của những cô gái, chàng trai tuổi 16, 17 mà chủ yếu là ba nhân vật: Tatsuya, Kazuya, Minami. Thế nhưng, nhẹ nhàng không có nghĩa là không có cao trào, không có điểm nhấn. Câu chuyện đã rẽ ngoặt sang một hướng hoàn toàn khác khi người em bất ngờ chết, đó vừa là đau thương, vừa là sự hẫng hụt song cũng là cú hích để người anh tiến lên. Sự ra đi của Katchan có thể là một nốt trầm buồn trong bộ truyện nhưng lại là tình tiết không thể thiếu. Tôi đã khóc vì cái chết đột ngột của Katchan, nhưng sau đó, tôi nhận ra bóng hình cậu ấy trong sự cố gắng của Tatchan, cả trong mối quan hệ giữa Tatchan và Minami nữa. Đọc Touch, độc giả cảm nhận được những tình cảm thường ngày, những cảm xúc mong manh; thấy được sự cố gắng của bất cứ nhân vật nào để tiến tới “tầm với”. Từ những câu chuyện đời thường đó khiến người đọc như thấy bóng hình của bản thân trong từng mảnh ghép của câu chuyện, để rồi ta tự hỏi bản thân rằng: “Tầm với của ta là gì? Ta đã làm gì để vươn đến tầm với đó?”

Bên cạnh điểm nhấn mang tính chất quyết định đến sự phát triển cốt truyện là cái chết của Katchan, tác giả Adachi còn liên tục tạo ra những nút thắt khác để tạo ra tính cao trào của câu chuyện như việc Yoshida chuyển trường rồi lại xuất hiện với tư cách đối thủ chính thức của Tatsuya, việc một cô ca sĩ xuất hiện những chương gần cuối đột nhiên thân mật đột xuất với Tatsuya… Các nút thắt đó đã tạo nên kịch tính của câu chuyện cho đến những chương cuối cùng và sự mở nút hợp lí không khỏi khiến người đọc cảm thấy “thỏa mãn”.

Với sự phát triển, biến đổi liên tục của tình huống truyện, tuyến nhân vật trong Touch không đứng yên mà luôn chuyển động như dòng nước chảy trôi không ngừng. Tatsuya từ một chàng trai lười biếng, luôn chạy trốn, trốn tránh trách nhiệm sau cái chết của Kazuya mà không ngừng cố gắng vì “tầm với” của người em trai quá cố, vì tầm với của cô bạn gái Minami, sau này là vì tầm với của chính mình. Minami, một cô gái tưởng chừng hoàn hảo về mọi mặt nhưng vẫn luôn phải cố gắng vì bản thân cô “mạnh mẽ là nhờ có Tatchan”. Ngay cả hệ thống nhân vật phụ trong Touch cũng không ngừng vận động, không ai là duy tính từ đầu đến cuối. Người đọc như thấy qua từng chương, từng tập truyện, những nhân vật mà Adachi-sensei xây dựng đều như trưởng thành hơn, ai cũng cố gắng vì một muc tiêu, cố gắng để vươn đến “tầm với” đã định. Và với những con người như thế, độc giả chẳng thể ghét bỏ bất cứ nhân vật nào trong trong một manga này.

Ngoài sự vận động không ngừng, Adachi-sensei đã rất thành công trong việc xây dựng nên những nhân vật có cá tính kể cả cặp anh em song sinh Tatsuya – Kazuya. Đồng thời, ông dường như đã đi được vào, chạm đến thế giới nội tâm của những nhân vật ông xây dựng. Đó là một Tatsuya dửng dưng, tưng tửng là thế mà đã tâm sự với Minami về nỗi run sợ, một sự run sợ đáng quý trước trận đấu với Sumi để giành tấm vé tới Koushien, đó là một Tatsuya tự độc thoại với bản thân, tự so sánh chính mình ngày xưa với bây giờ hay như một Minami hoàn hảo trong mắt mọi người cũng sợ hãi trước vòng chung kết Aerobic…



So với nhân vật của nhiều bộ manga hiện tại nói chung, manga thể thao hiện tại nói riêng đang được xây dựng với sự “hoàn hảo” quá mức mà thiếu đi sự khai thác sâu về tính cách cũng như tâm lí thì những nhân vật trong Touch thật gần gũi, thân quen với những suy nghĩ được miêu tả đầy tỉ mỉ, thực tế. Có thể nói, trong Touch không nhân vật nào là thừa, không nhân vật nào được xây dựng mà không mang một dụng ý của tác giả. Và có lẽ chăng, sự thấu hiểu tâm lí nhân vật đã giúp Adachi-sensei xây dựng thành công tuyến nhân vật hết sức chân thực với cá tính, suy nghĩ, lo âu riêng và luôn vận động phát triển không ngừng.

Touch là một trong những bộ manga đặc biệt tiêu biểu cho nét vẽ của Adachi-sensei. Tác giả đã đan xen những khung tranh giữa hiện tại – quá khứ của những nhân vật Tatsuya, Minami, Katsuya; những khung hình ấy thước phim được dựng song song trong điện ảnh, người đọc không khỏi có cảm giác như đang xem một thước phim quay chậm, như được cùng nhân vật trở lại ngày xưa. Ngoài ra, tôi rất ấn tượng trong sự tinh tế của tác giả khi ông đã vẽ lên những bức tranh, không hề có tiếng động nhưng lại như biết nói. Chỉ một ánh mắt, chỉ một cái cúi đầu, không cần bất kì suy nghĩ hay câu văn dài dòng nào, Adachi-sensei đã khắc họa trước mắt người đọc đời sống tâm tư, tình cảm nhân vật.

Kết
Trong khi thị trường manga ngày càng trở nên “bão hòa” hiện nay với những bộ manga thiếu đi chiều sâu thì một bộ manga kinh điển của thế kỉ trước như Touch đã cho ta một khoảng lặng để tìm về những gì là chân thực, gần gũi, thân quen nhất. Adachi-sensei, đúng với những gì mà mọi người vẫn thường nói về ông, “thiên tài phác họa cuộc sống hàng ngày” và Touch chính là một câu chuyện hết sức chân thật trong bức tranh cuộc sống hàng ngày muôn màu mà ông đã vẽ ra.

Nguồn: takoyaki.asia

0
 back to top